Khoá Văn Hệ Thống: Nam Chủ Thỉnh Tự Trọng
Chương 33: 33
(Tôm dịch
Nờ Y bê ta)
Thật ra Giản Thương không mất ký ức hoàn toàn.
Trong lúc mơ hồ, hắn có thấy được mấy cảnh lướt ngang qua, từ đó giữ chúng lại trong tiềm thức.
Ngay cả những gì Giản Thương nghe thấy cũng được tả lại.
Quan trọng nhất là xúc cảm mà Lam Chỉ mang lại cho hắn đều được tả hết sức rõ ràng, mạch lạc.
Chương truyện được hệ thống đăng lên được viết như sau:
"Đâu đây vẳng lại tiếng nước chảy róc rách.
Trong lúc gần như mất hết nhận thức, Giản Thương cảm nhận được mái tóc dài ướt đẫm rối bời của Lam Chỉ đang âu yếm tứ chi của mình.
Đồng thời, chủ nhân của mái tóc ấy cũng đang ngồi trên người hắn, khẽ đong đưa.
Giản Thương không tài nào nhấc nổi mí mắt lên để ngắm Lam Chỉ, chỉ biết từng đợt khí nóng bỏng của người ta vẫn khẽ khàng mơn trớn cần cổ hắn."
Đoạn này được miêu tả rất ý nhị, đến cả Lam Chỉ đọc xong cũng chẳng hình dung ra được.
Lam Chỉ vô cùng thắc mắc, có một tí thế này mà chương này cũng bị cho vào mục "Chờ xét lại" há? Một khi hệ thống đưa ra phán quyết cuối cùng, Lam Chỉ chắc kèo mạng nhỏ của mình sẽ đi tong luôn.
Lam Chỉ chưa bao giờ sốt ruột như lúc này.
Cậu đứng ngồi không yên, cứ cầm thẻ ngọc lên rồi lại đặt nó xuống, liên tục kiểm tra tốc độ duyệt lại.
Cậu chờ mãi, chờ mãi vẫn chưa thấy mình bị tuyên án.
Trong khi đó, đám gà con thì lại đang tung hoa vẫy cờ trong khu bình luận.
[Sinh thời được chứng kiến kỳ quan nên tại hạ mạn phép viết một bài thơ kỷ niệm dịp ngàn năm có một này:
Đêm nay, sao thức cùng trăng,
Trong màn sương trắng, mộng giăng lối về.
Sau màn, gối ấp tay kề,
Áo Lam vấn vít, hề gì bồng lai?(*)
(*) Nguyên văn như này nha ai thích thì dịch chơi:)))))
夜阑不成眠, 雾冢梦连连.
帐暖蓝衫落, 此生不羡仙.
Lầu 1: Hay! Khá quá! "Áo Lam vấn vít, hề gì bồng lai"! Đờ mờ đúng chuẩn tâm trạng của tui với Giản sư đệ rồi đó!
Lầu 2: Giản sư muội cởi được đồ người ta rồi! Nẫu hết cả ruột mới chờ được
Lầu 3: Đến cả Giản sư muội cũng thoát y được thì chắc kèo sắp đến lượt tui rồi anh em ạ
Lầu 4: Trong vụ này không thể thiếu được công lao của Lam Lam mọi người ạ.
Ẻm không ngại hiến thân cứu nam chính nên chúng mình mới có phúc lợi này.
Không biết lúc tui sắp chết có ai nguyện xả thân cứu giúp như này không he?
Lầu 5: Điều thứ nhất – dáng cưng phải đẹp.
Lầu 6: các huynh đài cho tiểu đệ hỏi ngu một câu với.
Trong truyện viết như này: "Hắn trượt tay xuống dưới, nắm nhẹ một cái, khiến cho Lam Chỉ giật thót".
Tiểu đệ đọc đến đây tự nhiên thấy hơi ngờ ngợ, hình như miêu tả hơi sai đúng không ạ? Nếu không sai thì rốt cuộc Giản sư muội đã nắm cái gì ở dưới đó dị?
Lầu 7: Để nhắc cho tiểu đệ lầu 6 nhớ đây là web truyện nam, nhá.
Cưng lo cái gì? Web truyện nam mà có truyện như cưng nói thì kiểu gì cũng bị khóa thôi, cưng cứ yên tâm.]
Lam Chỉ đọc đến đây thì kinh ngạc vô cùng.
Có khi nào vì lẽ đó nên truyện của cậu mới không qua được khâu kiểm duyệt không?
Chương này thu được hơn trăm lượt bình luận, cái nào cái nấy đều có tầm ba mươi bình luận con.
Đa số trong đó toàn là bình luận ra vẻ mừng rơi nước mắt vì đại sự đã thành.
Tính đến thời điểm hiện tại, truyện đã viết được tầm mấy trăm nghìn chữ rồi mà giờ nam chính mới cởi được đồ người ta ra, không cần nói cũng biết đám gà này vui sướng thế nào.
Tuy nhiên, bình luận được ba lượt, trao đổi xong ba lời thì tất cả độc giả đều bình tâm lại, thống nhất yêu cầu tác giả phải viết chi tiết vào, miêu tả rõ ràng từ đầu đến cuối để cho người đọc dễ hình dung mới được.
Thực ra thì có không ít bình luận dài nhưng hầu như đều bị hệ thống ẩn đi hết.
Trẻ con nhìn qua cũng biết mấy con người ấy bình luận cái gì.
Dù chương này dừng ngay đoạn gay cấn nhưng những gì tưởng tượng được là đám gà con kia đều đã tưởng tượng ra hết rồi.
Truyện không cập nhật thêm lại càng khiến bọn họ ngứa ngáy tay chân, thế nên cả đám kéo nhau vào khu bình luận bắn pháo ăn mừng.
Nổi bật nhất trong số đó chính là bài thơ tên "Áo trong màn" kia.
Ý thơ viên mãn, lời thơ bay bổng, tình mà không sắc.
Không những thế, cách miêu tả tuy rất ý nhị nhưng lại đủ để khiến người ta mặt đỏ tim đập.
Tính ra, bài thơ ngắn ngủn đó còn có chất nghệ thuật hơn cả nguyên tác.
Mọi người đọc xong vẫn còn chép miệng thòm thèm, rủ nhau xem xem tác giả là ai.
Không nhắc đến thì thôi, vừa thấy tên tác giả là cả đám đã bật ngửa vì ngỡ ngàng.
Đây đây đây là tài khoản phụ của Lý Du Nhiên, cây bút sáng giá của web mà!
Cả khu bình luận nổ tung.
Người người nhà nhà đổ xô đến đòi chụp ảnh chung cho được thơm lây.