Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Chương 3915: C3915

Hắn ta vừa dứt lời, Huyền Phi và Lôi Lâm thu lại nụ cười ngay, nét mặt họ trở nên cực kỳ ngưng trọng.

Thánh khí, tồn tại vượt xa đạo khí.

Chỉ có Thánh huyền sư cửu phẩm mới chế tạo được, Thánh huyền sư có tổng cộng chín cấp, thăng lên một cấp cũng cực kỳ khó khăn. Muốn lên đến thất phẩm rồi trở thành Thánh Huyền sư thất phẩm, thì chí ít phải nắm chắc chín trăm đạo thánh văn, khó như lên trời.

Khác với đạo khí, linh vân khắc trên thánh khí đều là thánh vân, mà đường vân chính còn phải là siêu phẩm thánh vân, thậm chí là bán đạo thần vân.

Số lượng thánh vân khắc trong thánh khí càng nhiều, uy lực của thánh khí sẽ càng lớn, có thánh khí còn khắc được hơn một nghìn đạo thánh vân.

Ở Thương Huyền phủ, một kiện thánh khí bách vân bất kỳ nào cũng cực kỳ quý hiếm, về cơ bản thì Tinh quân không quá có khả năng có được.

Dù có là trưởng lão cảnh giới Thần Đan, thì cũng rất khó có được một kiện thánh khí, thậm chí ngay cả bản thân bốn đại tông phái cũng chẳng có mấy thánh khí.

Trên một mức độ nào đó, thánh khí tượng trưng cho nội lực của tông môn, nếu tổn thất một kiện thì sẽ phải trả cái giá cực lớn.

Người ngoài không thể có được, nhưng sư huynh của Ngạn Đằng thì khác, sư huynh Sở Thiên Hạo của hắn ta chính là đệ tử chân truyền mạnh nhất của Huyền Vương Điện.

Tu vi đã đạt đến cảnh giới Tinh Tượng rất lợi hại, đứng trong top hai vạn trên Quân bảng, thiên phú có một không hai ở Thương Huyền phủ, bảo hắn ta là người đứng đầu thế hệ trẻ cũng không quá.


Thương Huyền phủ lớn như thế mà chỉ có vài người có thể cạnh tranh với hắn ta.

Huyền Vương điện thưởng cho hắn ta một kiện thánh khí cũng dễ hiểu thôi, dù sao thì tương lai chắc chắn hắn ta sẽ ra khỏi Thương Huyền phủ.

"Dạo này Thương Huyền phủ không được yên ổn cho lắm, đầu tiên là Diệp Tử Lăng đã tu luyện thành công kiếm ý thông thiên, e là xếp hạng trên Quân bảng lại tăng lên không ít. Bây giờ danh tiếng của công tử Táng Hoa lại nổi như cồn, còn nghỉ hẳn là đệ tử chân truyền của Phù Vân kiếm tông nữa."

Ngạn Đẳng lạnh lùng nói: "Có vẻ, số mệnh của Phù Vân kiếm tông có dấu hiệu quật khởi một lần nữa rồi."

Huyền Phi và Lôi Lam nghĩ thầm, nói vậy hình như đúng là có một chút dấu hiện quật khởi.

"Nhưng như này là mượn cả thánh binh ra đây rồi, như thế không khỏi có hơi tùy tiện" Huyền Phi suy nghĩ rồi cẩn thận nói.

Ngạn Đăng thong dong cười nói: "Thế là huynh không hiểu rồi, sư huynh ta đưa thánh khí cho ta là có hai mục đích, thứ nhất là phải nhanh chóng giết chết Bôn Lôi ma kiếm trước khi Diệp Tử Lăng trở về từ Thương Huyền thành, không cho nàng ta cơ hội này."

Ánh mắt Lôi Lam và Huyền Phi lóe lên một vệt tinh quang, hai người lập tức hiểu ra huyền cơ trong này.

Nửa năm trước, Bôn Lôi ma kiếm chạy thoát từ trong tay Diệp Tử Lăng, còn tiện tay chém chết mấy đệ tử chân truyền. Đây là nút thắt trong lòng Diệp Tử Lăng và là đả kích cực lớn đối với một người có tính cách cường thế như nàng ta.

Chỉ cần nút thắt trong lòng không được tháo gỡ, thì dù nàng ta có tu luyện kiếm ý thông thiên lên tới đại thành, chung quy vẫn sẽ có sơ hở.

"Mục đích thứ hai là gì?" Lôi Lam tò mò không thôi.

Mặt Ngạn Đằng chuyển lạnh, sát khí đẳng đẳng nói: "Sư huynh dự đoán, tám chín phần mười là công tử Táng Hoa sẽ xuất hiện, mặc kệ hắn có phải là đệ tử của Phù Vân kiếm tông hay không, ta cũng phải giết, cái biến số này khỏi phải Tồn tại thì vẫn tốt hơn."

Hai người Lôi Lam nghe xong, trong lòng trâm xuống, Sở Thiên Hạo này tính kế giỏi thật đấy, lại còn rất quyết đoán nữa.

Nghe đồn hắn ta đang bế quan để đánh vào cảnh giới cao nhất của Huyền vương quyết. Nhưng dù có bế môn không ra ngoài, nhưng hắn ta vẫn bày mưu nghĩ kế, nắm toàn bộ mọi thứ ở Thương Huyền phủ trong lòng bàn tay.

Tuy nhà đại sư huynh cũng có chút siêu phàm, nhưng so sánh với hắn ta, chung quy vẫn thiếu một chút quyết đoán và mưu lược.

Chán các website khác lấy cắp quá nhiều quá. Bên mình sẽ ra chậm lại các chương.