Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Chương 3900: C3900

"Thôi vậy." Lâm Nhất cười.

"Đừng mà, bổn đế có thể bay rất cao thật mà, ta có thể đưa ngươi đi ngắm thế giới rộng lớn, ba mươi sáu ngày mặc sức khám phá, phong cảnh ở bảy mươi hai ngọn núi đẹp lắm. Ta còn có thể đưa ngươi đi ngắm sao, đến thung lũng Thang nơi mặt trời mọc trong thần thoại và truyền thuyết, đến nơi các vị thần và ác quỷ ẩn cư ở trên trời..." Tiểu Băng Phượng thao thao bất tuyệt, hoa chân múa †ay cứ như thể đã bay qua rồi vậy.

"Đừng động đậy, sắp xong rồi." Lâm Nhất quấn mấy lọn tóc, rồi nhẹ nhàng nói.

sò"

Tiểu Băng Phượng ngoan ngoãn gật đầu.

Chẳng mấy chốc, hai bím tóc lại xuất hiện trên đầu của Tiểu Băng Phượng. Nàng ta bảo tiểu tặc miêu giơ cao gương lên, nàng ta vui vẻ soi gương sờ bím tóc, sau đó cười hì hì nói: "Bổn đế xinh thật."

Nói xong, nàng ta cất cái gương đi, rồi dẫn tiểu tặc miêu đi ra ngoài.

"Ngươi định ra ngoài à? Người khác bắt nạt ngươi thì sao...' Lâm Nhất thấy thế, vội vàng nói.

"Hừ, ai dám bắt nạt bổn đế? Bổn đế phun một mồi lửa thiêu hắn không còn mảnh vụn luôn." Nàng ta ôm tiểu tặc miêu, tự tin nói.

Lâm Nhất thầm thở dài, cô nhóc này đúng là lành sẹo thì quên đau.


Nhưng có tiểu tặc miêu đi cùng, nếu thật sự có kẻ nào có ý đồ xấu với nàng †a, thì kẻ đó cũng phải cân nhắc kỹ.

Bây giờ trừ Lâm Nhất ra, tiểu tặc miêu kính trọng Băng Phượng nhất, nói gì nghe nấy. Vẻ tàn bạo và cáu kỉnh ngày thường hay có, bây giờ không dám thể hiện ra một tí nào trước mặt nàng ta, thậm chí còn dốc sức nịnh nọt.

Tên này sắp làm phản luôn rồi, Lâm Nhất nhủ thầm mấy câu. Hai người tiểu Băng Phượng đi ra ngoài chưa được bao lâu, Lâm Nhất đang

ở trong sân luyện Phù Vân thập tam kiếm, thì cảm nhận được bên ngoài có người tới

Phù Vân cửu kiếm được hắn tu luyện đến mức hoàn hảo, tiếp theo là tu luyện ở cảnh giới hóa cảnh, cái gọi là xuất thần nhập hóa, biến nó thành cái cho mình dùng. Tức là dung hòa ý chí và thân pháp mà mình nắm được một cách hoàn hảo, thậm chí là cả cảm xúc, thì mới có thể đạt tới hóa cảnh.

Hắn đang ở trong sân, kết hợp Kim Ô Cửu Biến với Phù Vân thập tam kiếm với nhau, từng chút một xóa đi bóng dáng của cổ nhân.

Nhận thấy người tới là cô bé Vương Vũ Nhược, Lâm Nhất không dừng lại, tiếp tục luyện kiếm pháp phối hợp của Kim Ô Cửu Biến.

Trong sân rộng, hắn di chuyển linh hoạt, trên người tỏa ra kim quang, tốc độ nhanh đến nỗi không thể tưởng tượng nổi.

Trong đường kiếm đã bớt đi một chút ý phù vân, thêm vào đó là sự khí phách và biến hóa mà chỉ Kim Ô Cửu Biến mới có.

Luyện xong chín kiếm, Lâm Nhất thu kiếm vào vỏ, thấy Tô Vũ Nhược đang đứng ở chỗ không xa im lặng quan sát: "Sao muội lại chạy tới đây, không sợ sư tỷ của muội nói muội à?"

Tiểu Vũ Nhược cười nói: "Sư tỷ ra ngoài rèn luyện rồi, sau đó tỷ ấy còn phải đến Thương Huyền thành chiến đấu để vào được danh sách Quân bảng, phải lâu lắm nữa tỷ ấy mới về. Ta vẫn phải nhờ Nhất sư huynh, lần này chuông kiếm đạo. núi Thánh Kiếm đã làm sư tỷ nâng cao thực lực lên rất nhiều."

"Quân bảng ư?”

Lâm Nhất nghỉ hoặc nói.

"Là Đông Hoang Tinh Quân bảng, mọi người quen gọi tắt là Quân bảng, tất cả Tinh Quân ở khắp Đông Hoang, chỉ lấy trong mười vạn người tiến hành xếp hạng. Những người được vào bảng đều là người xuất sắc, ra bên ngoài có thể lấy một địch mười, thậm chí là lấy một địch trăm.”

Nhắc đến Quân bảng, vẻ mặt của tiểu Vũ Nhược hơi kích động.

Chán các website khác lấy cắp quá nhiều quá. Bên mình sẽ ra chậm lại các chương.